Có hai kiếm sĩ thách đấu với nhau. Kiếm sĩ thứ hai hỏi kiếm sĩ thứ nhất:
- Tên nhà ngươi là gì?
- Tên ta hả? Tên ta là Aosoisdjrifoskjdfdjfjjfjfdklaopdgjoisdogjiogljiskldjfiolkjgoiashjfio Kosoiofdjsifokjsoi Soosodkdididalsjdifsdjfisofjisidofossodsifwjijdofsifioiaovmqmapoqojoqiejdfjaoijpeipv.
Kiếm sĩ thứ hai nói:
- Tên ta là: Goisoikejrfsdirufjwioesjdfiksmojvakjsoifmwjejsdfffffffffffffsiodkfjidujfimoskdjfiwodklfj Sjsidfjvfiaojvijvsiodjfovdsujifsoedu Sajsidfjivosrjrfpsap!
- Được rồi hãy đấu đi tên Goisoikejrfsdirufjwioesjdfiksmojvakjsoifmwjejsdfffffffffffffsiodkfjidujfimoskdjfiwodklfj Sjsidfjvfiaojvijvsiodjfovdsujifsoedu Sajsidfjivosrjrfpsap!
- OK Aosoisdjrifoskjdfdjfjjfjfdklaopdgjoisdogjiogljiskldjfiolkjgoiashjfio Kosoiofdjsifokjsoi Soosodkdididalsjdifsdjfisofjisidofossodsifwjijdofsifioiaovmqmapoqojoqiejdfjaoijpeipv. Á! Nó giết tôi rồi ặc ặc!
Friday, July 12, 2013
Truyện cười 6: May ghê!
Có một ông già lái một chiếc xe hơi và ông ta đậu xe ở siêu thị để mua một ít đồ ở đó thì gặp một anh chàng đang đứng gần đó thì ông ta hỏi cậu ấy:
- Anh có biết lái xe không?
- Không, tôi không biết!
- Phù, may quá.
Nghĩa là ông ta hỏi đế biết anh ta có biết lái xe không, nếu không biết thì anh ấy không ăn cắp xe của anh ta được! :-)
- Anh có biết lái xe không?
- Không, tôi không biết!
- Phù, may quá.
Nghĩa là ông ta hỏi đế biết anh ta có biết lái xe không, nếu không biết thì anh ấy không ăn cắp xe của anh ta được! :-)
Wednesday, July 3, 2013
Đi Macau
Trong chuyến đi Hongkong, chúng tôi đã có dịp ghé qua Macau, vương quốc của trò đỏ đen.
Sau khi có hoành thánh làm buổi sáng ở Hongkong, chúng tôi đến bến phà để đến Macau. Khi lên phà, biển động, rung rất dữ. Trên phà, tôi được mẹ mua cho mì ly để ăn. Khi đến nơi, trông bến phà của Macau rất nhỏ. Bến phà này kế bên sân bay Macau. Sau khi đến nơi, chúng tôi ăn trưa bằng buffet rồi đến sòng bài. Vì tôi là trẻ con nên không vào được, thay vào đó, chúng tôi lên khu trên của sòng bài. Trên đây bán giỏ sách rất nhiều, và còn biểu diễn hát. Điều làm tôi thú vị nhất đó là bầu trời giả. Nhưng xa thì tưởng là thiệt nhưng gần thì chả giống tí nào. Sau đó, chúng tôi đi đến khách sạn. Sẵn đây, tôi sẽ kể đôi nét về Macau.
Macau, chắc có lẽ các bạn chưa nghe đến nơi này bao giờ. Macau giáp với Hongkong. Macau là thuộc địa xưa của Bồ Đào Nha. Sau đó, Macau mới độc lập và thành đặc khu của Trung Quốc. Macau không có nhiều tòa nhà hiện đại như Hongkong và lại mang nét cổ kính của kiến trúc Bồ Ban Nha. Macau từ lâu được mệnh danh là Monte Carlo của châu Á vì nó có quá nhiều sòng bài. Ra đường là thấy sòng bài ngay, nhất là ở trung tâm.
Quay lại với vấn đề chính, sau khi nhận phòng tại khách sạn, chúng tôi đi dạo vòng quanh thành phồ bằng xe khách của đoàn. Sau khi ăn tối với cơm Việt Nam, chúng tôi đón taxi đến một khu trung tâm thương mại. Các mặt hàng ở đây rất đắt. Khi ra ngoài, chúng tôi đã thấy vẻ lịch sử của những con người nơi đây. Những người Macau và khách du lịch đều xếp hàng chờ đến lượt mình đón taxi, chứ không như Việt Nam, ào ào nhào vô. Nghĩ lại, càng thấy buồn cho Việt Nam. Chúng tôi về khách sạn nghỉ ngơi sau đó.
Thursday, June 6, 2013
Truyện cười 5: Đọc truyện trên máy vi tính
John vừa mới có cái máy vi tính mới, liền hớn hở vô net ngay. Cái Henry vô nhà John, hỏi cậu:
- Cậu đang làm gì?
- Đang chơi net!
- Có gì cần hỏi thì hỏi tớ, tớ là chuyên gia vi tính mà!
- Vậy cho tớ hỏi, làm cách nào để đọc truyện tranh trên máy vi tính?
- Dễ ợt - Henry nói.
Sau 30 phút suy nghĩ, Henry vẫn chưa tìm ra cách. Thấy vậy, John liền nói:
- Cậu không biết hả? Vậy thì thôi, để tớ tìm vậy!
Nghe xong, Henry nổi lòng tự ái, bực lắm, ném cuốn truyện tranh vào màn hình vi tính, làm vỡ màn hình.
- Này đứng lại!!! - John la lên.
- Cậu đang làm gì?
- Đang chơi net!
- Có gì cần hỏi thì hỏi tớ, tớ là chuyên gia vi tính mà!
| Máy vi tính |
- Dễ ợt - Henry nói.
Sau 30 phút suy nghĩ, Henry vẫn chưa tìm ra cách. Thấy vậy, John liền nói:
- Cậu không biết hả? Vậy thì thôi, để tớ tìm vậy!
Nghe xong, Henry nổi lòng tự ái, bực lắm, ném cuốn truyện tranh vào màn hình vi tính, làm vỡ màn hình.
- Này đứng lại!!! - John la lên.
Truyện cười 4: Tặng điện thoại
| Samsung Galaxy S4 |
- John này, cậu muốn mình tặng cái gì vào ngày mai?
- Ừừm. A! Điện thoại Samsung Galaxy S4!
- Được thôi.
Hôm sau, Eric dự sinh nhật của John. John mở hộp quà của Eric ra, cậu choáng, la vào mặt Eric:
- Cái này mà là điện thoại à?
- Chứ gì nữa, hai cái lon này để nghe, còn dây ở giữa để truyền lời nói. Còn trên mỗi lon, tớ ghi Samsung Galaxy S4 đó. Chứ còn gì nữa!
Nghe xong, John ngất xỉu.
Wednesday, June 5, 2013
Hành trình du lịch ở Malaysia
Vào năm 2011, tôi với mẹ tôi đi Malaysia. Chuyến đi thật vui và thú vị!
Sau chuyến bay 2 tiếng, chúng tôi đến với sân bay quốc tế Kuala Lumpur. Điểm đầu tiên chúng tôi đến là thành phố mới Putrayaya. Ở đây rất đẹp và hiện đại. Chúng tôi đến với Nhà thờ Hồi giáo ở Putrayaya. Kiến trúc của nhà thờ rất cổ kính. Các tòa nhà ở Putrayaya rất đẹp, có thể so sánh với Thượng Hải hay Tokyo. Sau đó, chúng tôi đi ngang qua cây cầu dài đi qua biển để đến với Kuala Lumpur. Chúng tôi đến với một ngôi chùa. Chùa ở đây mang trong mình kiến trúc Trung Hoa. Chùa còn nuôi rất nhiều ếch! Sau khi nhận phòng ở khách sạn 5 sao, chúng tôi đánh hơi một giấc để chuẩn bị cho chuyến đi ngày hôm sau.
Hôm sau, chúng tôi đến vườn hoa quốc gia ở Malaysia. Chúng tôi đến với tòa nhà của Thủ tướng Malaysia. Ở đây có rất nhiều lính gác, nhằm bảo vệ sự an toàn của thủ tướng. Sau đó, chúng tôi ăn trưa ở một quán cơm và lẩu. Cơm ở đây rất ngon, nhất là món thịt kho giống với hương vị ở quê nhà. Sau bữa trưa thơm ngon, chúng tôi đến với tháp Petronas. Ở đây bán rất nhiều đồ, là nơi thích hợp cho các tín đồ mua sắm thỏa sắc chọn lựa. Tháp này thực ra là tháp đôi, ở giữa có cây cầu bắc qua hai cái tháp. Sau khi rời tháp đôi Petronas, chúng tôi đi chợ ở Kuala Lumpur. Chợ bán nhiều quần áo, mắt kính, giày dép,... Chợ rất giống Saigon Square. Sau đó, chúng tôi đi đến shop bán Sôcôla. Ở đây bán rất nhiều loại, tha hồ mà chọn lựa. Chúng tôi về khách sạn bằng tàu Metro trên không.
Ngày hôm sau, chúng tôi đi cao nguyên Genting. Muốn đến Genting, phải đi bằng cáp treo. Mới đến Genting, chúng tôi choáng ngộp trước quá trời dịch vụ giải trí như casino, khu trò chơi trẻ em,... Qủa thật ở đây rất đông, chủ yếu vì casino. Genting rất lạnh, đi các bạn phải mang áo lạnh theo!
Cuối cùng thì điều gì đến cũng phải đến, là ngày trở về. Tôi lưu luyến khi rời Malaysia và hẹn sẽ có ngày tái ngộ ở đây!
| Ở Putrayaya |
| Vương Quang Việt Tùng "cưỡi" dê ở chùa |
| Vương Quang Việt Tùng đứng cạnh "ngựa" |
Ngày hôm sau, chúng tôi đi cao nguyên Genting. Muốn đến Genting, phải đi bằng cáp treo. Mới đến Genting, chúng tôi choáng ngộp trước quá trời dịch vụ giải trí như casino, khu trò chơi trẻ em,... Qủa thật ở đây rất đông, chủ yếu vì casino. Genting rất lạnh, đi các bạn phải mang áo lạnh theo!
| Đứng trước nhà của Thủ tướng |
Cuối cùng thì điều gì đến cũng phải đến, là ngày trở về. Tôi lưu luyến khi rời Malaysia và hẹn sẽ có ngày tái ngộ ở đây!
Tuesday, June 4, 2013
Chuyến đi Campuchia
Vào năm 2012, tôi cùng với gia đình đi Campuchia. Lúc đó là 4 giờ sáng, chúng tôi đứng đợi bên lề đường ở đường Cộng Hòa (TP.HCM) và sau đó xe bus cũng đến. Xe bus cao cấp, máy lạnh. Đi được khoảng 1 tiếng, xe đến Mộc Bài và chúng tôi dừng chân, ăn món đặc sản của Mộc Bài là bánh canh Trảng Bàng. Một bữa sáng ngon lành!
Sau bữa sáng, chúng tôi lại lên đường tới cửa khẩu Mộc Bài. Ở cửa khẩu này, an ninh rất chặt chẽ, nhiều công nghệ an ninh được đem từ Mỹ về. Sau khi qua cửa khẩu, tôi qua một tỉnh nhỏ ở Campuchia để đến Siem Reap. Nhiều người nói là đến Phnom Penh thì gần hơn nhưng chúng tôi biết Siem Reap lại nhiều điểm du lịch hơn nên chúng tôi đi trước. Trong lúc đi, chúng tôi ghé qua một cây cầu cổ ở dọc đường và chụp hình ở đó. Sau hơn 7 tiếng ngồi trên xe bus, chúng tôi cũng đã đến được với Siem Reap. Chúng tôi ăn tối bằng món mắm làm từ các loại cá ở Campuchia là món Prồ-hốc. Món này khá cay và ngon. Sau đó, chúng tôi nghỉ qua đêm ở khách sạn để chuẩn bị cuộc hành trình vào ngày hôm sau. Hôm sau, chúng tôi đến thăm hai đền Angkor Vat và Angkor Thom. Nhưng trước tiên, chúng tôi phải lấy một tấm giấy để vào (trẻ em không cần). Chúng tôi còn được lên núi để đứng ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Siem Reap và cả hai ngôi đền nữa.
Chúng tôi đến với Angkor Vat. Ngôi đền này trông có vẻ huyền bí, rất khó tả. Nghe nói ở đây có rất nhiều gian phòng. Và một điều thú vị là các hòn đá ở đền để xây là đá rất bự mà lúc xây ngôi đền này là vào thế kỉ X, mà lúc đó không có máy móc hỗ trợ gì cả. Vậy mà những con người Khmer nhỏ bé lại khiêng được những tảng đá to như vậy, và những hòn đá này rất đẹp, như được chạm khắc vậy. Bên trong đền còn có rất nhiều cây thốt nốt, một loại cây biểu tượng của Campuchia. Đền Angkor Vat là cung điện của vua chúa Chăm-pa hồi xưa ở kinh đô cũ Angkor. Sau đó, Campuchia bị những người Xiêm (Thái Lan) qua xâm chiếm khiến họ phải lánh nạn. Gần đây, người ta mới tìm ra Angkor Vat và Angkor Thom. Quay trở lại chủ đề chính, buổi chiều chúng tôi đến Angkor Thom. Angkor Thom bị tàn phá nhiều, trên lối đi, rất nhiều tảng đá bị tàn phá ở trên đất. Sau đó, chúng tôi lên xe và thăm quan các ngôi đền nhỏ hơn.
Hôm sau, chúng tôi đi Phnom Penh, mất khoảng 4 tiếng đi. Đến Phnom Penh, tôi choáng ngộp trước những tòa nhà cao tầng. Chúng tôi ăn trưa ở một quán buffet rồi sau đó đi thăm quan chợ. Chợ bán rất nhiều đồ, đặc biệt, nếu may mắn, bạn còn gặp được những người bán là người gốc Việt. Đồ ở đây khá rẻ đối với khách du lịch. Buổi tối, chúng tôi được ăn buffet và được xem điệu nhảy truyền thống của người Khmer. Buổi tối hôm đó, chúng tôi đến sòng bạc nhưng mà vì là trẻ em nên tôi không vào được. Hôm sau, chúng tôi rời Campuchia. Đây cũng là một kỉ niệm và cũng là một chuyến đi đẹp.
Sau bữa sáng, chúng tôi lại lên đường tới cửa khẩu Mộc Bài. Ở cửa khẩu này, an ninh rất chặt chẽ, nhiều công nghệ an ninh được đem từ Mỹ về. Sau khi qua cửa khẩu, tôi qua một tỉnh nhỏ ở Campuchia để đến Siem Reap. Nhiều người nói là đến Phnom Penh thì gần hơn nhưng chúng tôi biết Siem Reap lại nhiều điểm du lịch hơn nên chúng tôi đi trước. Trong lúc đi, chúng tôi ghé qua một cây cầu cổ ở dọc đường và chụp hình ở đó. Sau hơn 7 tiếng ngồi trên xe bus, chúng tôi cũng đã đến được với Siem Reap. Chúng tôi ăn tối bằng món mắm làm từ các loại cá ở Campuchia là món Prồ-hốc. Món này khá cay và ngon. Sau đó, chúng tôi nghỉ qua đêm ở khách sạn để chuẩn bị cuộc hành trình vào ngày hôm sau. Hôm sau, chúng tôi đến thăm hai đền Angkor Vat và Angkor Thom. Nhưng trước tiên, chúng tôi phải lấy một tấm giấy để vào (trẻ em không cần). Chúng tôi còn được lên núi để đứng ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Siem Reap và cả hai ngôi đền nữa.
| Ở ngọn núi |
| Ở Angkor Thom |
| Ở chỗ cây cầu cổ |
| Ở hồ bơi của khách sạn ở Siem Reap |
Subscribe to:
Posts (Atom)